Results 1 to 3 of 3

Thread: plan in the future (gấp lắm)

  1. #1
    Junior Member
    Join Date
    Jul 2007
    Posts
    2

    Default plan in the future (gấp lắm)

    cô jao' minh` cho bai` về nha` thia' này
    viết một bài luận văn về:
    1. một người đồng nghiệp của bạn (mình chưa đi làm nên hok có đồng nghiệp)
    2. Dự định hoặc kế hoạch trong tương lai (mình chưa nghĩ ra kế hoạch j`)

    các bạn làm jup' minh` nhé

    about 200 words.

    thank!

  2. #2
    Senior Member
    Join Date
    Oct 2007
    Posts
    2,278

    Default

    Quote Originally Posted by khuctinhsy View Post
    cô jao' minh` cho bai` về nha` thia' này
    viết một bài luận văn về:
    1. một người đồng nghiệp của bạn (mình chưa đi làm nên hok có đồng nghiệp)
    2. Dự định hoặc kế hoạch trong tương lai (mình chưa nghĩ ra kế hoạch j`)

    các bạn làm jup' minh` nhé

    about 200 words.

    thank!
    Viết tiếng VN trước rồi dịch qua tiếng Anh. Post lên đây bà con sửa cho.

  3. #3
    Junior Member
    Join Date
    Jul 2007
    Posts
    2

    Default

    Người đồng nghiệp nhỏ
    Một buổi chiều tháng Năm trên đường Pasteur (TP. HCM) vào giờ tan tầm người xe dày đặc. Đã thế trời còn bất chợt đổ mưa. Dòng chảy của người và xe lưu thông một cách chậm chạp gần như đứng yên.



    Tôi thở dài rất nhẹ – lại trễ giờ hẹn, tôi lơ đãng nhìn qua cửa xe. Chợt mắt tôi đọng lại ở trạm chờ xe buýt, ở đó có một cậu bé khoảng 9-10 tuổi (có thể ít tuổi hơn vì cháu rất nhỏ con). Cậu bé khoác một chiếc áo trắng ngắn tay, có phù hiệu của một trường tiểu học nào đó, bên dưới là chiếc quần màu xanh học trò ngắn cũn cỡn trên mắt cá chân.
    Tôi quan sát kỹ hơn và nhận thấy một sự tương phản rõ rệt: người thì nhỏ con nhưng cái cặp cậu bé đeo sau lưng lại quá to. “Mang cặp sách nhiều như thế thì lớn gì nổi”, tôi nhủ thầm. Nhưng không, cậu bé buông cái cặp xuống và bắt đầu làm động tác bày hàng rất lành nghề.

    Đầu tiên, cậu bé lấy trong cặp ra một khúc cây ngắn rồi như làm xiếc, cậu kéo dài nó ra và buộc nó vào cái cây có sẵn ở trạm chờ xe buýt. Sau đó, cậu lấy trong cặp ra những chiếc áo mưa (loại mỏng, trong, được gói trong từng bao nhỏ) đã xỏ sẵn thành xâu máng lên cây lủng lẳng thành từng dây dài. Đoạn cây thừa còn lại cậu treo lên 5- 3 chiếc áo mưa dày dặn hơn cho gian hàng của mình thêm phần xôm tụ.

    Tôi nhận ra ngay đây là “đồng nghiệp” của mình, vội nói bác tài tìm chỗ đậu xe rồi tôi bước vào trạm xe buýt làm bộ lơ đãng trú mưa, nhưng thật ra là để quan sát xem cậu ta hành nghề ra sao. Quả nhiên, dù là Sài Gòn đang mùa mưa, nhưng cũng có nhiều người không mang theo áo mưa, và cũng vì vội và sợ ướt nên họ lấy áo mưa ở gian hàng của cậu bé mặc trước rồi trả tiền sau, không thèm trả giá; còn cậu bé cũng chẳng hề tỏ ra chút hoài nghi về sự ngay thẳng của khách hàng (nếu khách mặc vào xong rồ xe chạy luôn, thì sao?). Gian hàng áo mưa càng lúc càng đông khách, cậu giao hàng và lấy tiền luôn tay. Nét mặt của cậu trong lúc bán hàng nghiêm trang, căng thẳng.

    Mưa Sài Gòn chợt đến chợt đi, trời lại quang đãng, những cơn nắng chiều quay trở lại rớt bên đường. Cậu bé dọn hàng vào, áo mưa chỉ còn lại dăm ba cái. Cậu cẩn thận xếp tất cả vào cặp. Lòng tôi chùng xuống khi thấy trong cặp của cậu có rất nhiều sách vở – hình như đang trên đường đi học về thì phải. Có lẽ vào mùa mưa, trong cái cặp mang theo đi học hàng ngày, thường xuyên có những chiếc áo mưa được cậu bé xếp ép thêm vào.

    Nếu trời bất chợt đổ mưa, cậu sẽ nhân thời cơ làm một cuộc kinh doanh chớp nhoáng tranh thủ kiếm tiền về phụ má nuôi em hoặc tự trang trải học phí của mình. Tôi trở lại xe khi cậu bé còn ngồi lại móc hết những tờ giấy bạc vừa kiếm được đem ra vuốt lại cho thẳng, mà khi nãy vì bận bán hàng cậu ta đã vội vã nhét đại vào túi quần. Tôi ngắm cậu, bây giờ đây, trên gương mặt của cậu bé chỉ còn lại nét hồn nhiên thơ trẻ.

    Tôi bỗng nhớ đến ý trong lời Phật dạy: chớ coi thường một đốm lửa nhỏ, vì nó có thể thiêu cháy cả rừng cây; chớ coi thường một hành vi nhỏ, vì nó là nhân của một thói quen lớn sau này…

    Con trai ơi, có thể rồi con sẽ là một doanh gia, tài phú sau này; vì không ít những doanh gia thành đạt ngày nay cũng có một tuổi thơ cơ cực và cũng bắt đầu sự nghiệp từ những việc rất nhỏ như con vậy!
    Last edited by khuctinhsy; 08-26-2008 at 06:52 AM.

Similar Threads

  1. my plan ,do you understand and you happy
    By nhungmtv in forum Translation help
    Replies: 1
    Last Post: 04-03-2009, 12:52 AM

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •